{a city of readers}
Write your blog / story here    { Log in  / Register }

Tình yêu thương chẳng hề hư mất bao giờ!

06/16/2018 08:22:54

613-words | 3.065 min read

CHẮP VÁ

  • 198
  • 114
  • 0

Có những lúc cái buồn đến không báo trước, đến vào lúc em không sẵn sàng, lúc em không có money... Nó đến và kéo thêm họ hàng anh chị của nó. Ok! Hãy đến hết đi, em nó ổn mà.

#1. Giữa trưa nắng gắt của mùa hè, có con bé đạp xe lon ton tìm quán sửa xe, nhưng mà căn bản nhìn khó coi là vì nó đạp xe đạp điện. Nắng-nặng, mệt, rất mệt.

- Xe của em phải thay IC, 250k em nhé.

- Thật hả anh, sao lại có thể thế chứ.

- UK. Không có gì là không thể em ạ. Anh thay cái IC mới, bảo hành 6 tháng, xe có hỏng gì cứ cầm ra nhé.

- Vâng.

Mấy tuần sau, nắng vẫn chiếu trên những con đường quen thuộc.

Mùa hè nắng gắt, gắt thật.

- Anh ơi, xem em cái xe với, lốp hết hơi rồi.

Em nó không nỡ xa anh sửa xe sau mấy tuần xa cách (cái xe).

Loay hoay một hồi, mồ hôi lấm tấm. - Xăm xe hỏng rồi em ơi, phải thay mới thôi.

- Vậy ạ. Vậy anh thay em với, không mất tiền anh nhỉ?

- Sao không mất em, 60k thôi.

- Ơ, anh lần trước bảo xe hỏng gì mang ra anh bảo hành mà????

Anh: ....

Anh không trả lời, gương mặt đang lấm tấm những giọt mồ hôi ấy giờ lại thêm vào những nét ngạc nhiên cùng ngây thơ. Có mấy dấu chấm than cùng với con quạ bay qua trên đầu.

Anh không trả lời vì trước đây anh chưa từng trải qua trường hợp này, anh không biết rằng thay IC được bảo hành cả cái xe luôn, có khi anh phải cho thêm khoản này vào chiến lược kinh doanh để tăng lượng khách hàng tiềm năng ( như con bé này) cho quán.

Anh không trả lời và chắc anh thầm nghĩ, đây là đâu, tôi là ai...


#2. Đang vi vu trên đường, bỗng nhận ra có cái gì màu vàng lấp ló bên cạnh, là một thằng con trai đi xe máy, chỉ dám liếc nhìn cánh tay có hình xăm ấy... Con tim em loạn nhịp.

Đang nghi ngờ ngược xuôi, bên tai còn vang lên tiếng nói, rồi tiếng chửi thề. Không dám quay sang nhìn, đi tiến lên một chút thì anh cũng tiến lên một chút... Ôi sao giờ.

Thôi hay là lùi lại tý, có khi anh này vì sĩ diện sẽ không lùi lại mà tha cho.

Sau khi lùi bước để nhìn anh rõ hơn, em để tuột mất anh, em mới nhận ra anh đang nghe điện thoại.

WHY? Sao không đứng lại mà nghe, đi sau mà nghe, lên đằng trước mà nghe mà cứ phải đi ngang ngang người ta mới nghe được.

Hết hồn chim én.


#3.  Ngồi trong phòng thi căng thẳng, rõ ràng là học thuộc rồi mà sao giờ trong đầu rỗng tuếch vậy.

Bài tập này thầy dạy chưa vậy, nhìn lạ thế.

Nhìn hai thầy coi chặt chẽ như vậy mà lòng em run lên từng đợt, lúc mới nhìn đề nghĩ là được a+, sau một hồi loay hoay thôi qua môn cũng được.

Hỏi bạn xung quanh thì không được rồi, giờ hỏi ai được, thôi đánh liều hỏi thầy đi, mà ở đâu ra cái kiểu đi thi hỏi bài thầy.

- Thầy ơi? Cái bài này...

- Làm sao?

- Em giải không ra.

Sau một hồi nửa cầm đề lên, nửa để xuống, thầy phán:

- Thầy không mang kính, chả nhìn thấy gì.

- Thầy giúp em với...

Thầy bình tĩnh giảng bài một lúc, em nó vẫn ngây ra không hiểu gì, em cảm ơn thầy.

Em đủ điểm qua môn, em ổn thầy ạ....