Trầm
{a city of readers}
Write your blog / story here    { Log in  / Register }
Trầm

Đừng luyến tiếc cho quá khứ, đừng lo lắng cho tương lai. Hãy sống tốt nhất cho hiện tại

01/14/2018 20:27:04

1921-words | 9.605 min read

Sann: Tiểu Trinh, hạnh phúc màu gì?

  • 281
  • 192
  • 0

Tiểu Trinh, thật sự anh không biết chúc gì vào ngày sinh nhật của chị bằng vài câu chữ sáo rỗng cả, anh hi vọng chị không cảm thấy buồn về anh. 

Sinh thần vui vẻ =))) Mau tìm được real luv ! Hoặc có thể đợi anh về. Vì chị đã đẹp gái, nên anh sẽ không chúc chị ngày càng đẹp hơn. Vì chị đã có nhiều người theo đuổi, nên anh không chúc chị mau tìm được ai đó, anh chúc chị may mắn chọn đúng người. Vì chị là bác sĩ, anh chúc chị mau tốt nghiệp, tìm được công việc thật tốt, ở yên đó đợi anh về. Sinh thần vui vẻ. Chúc chị tất cả! – Tiểu Trinh.

* * *

Cái lạnh tê tái của mùa Đồng ồ ạt kéo về, trải dài khắp đường ngang lối dọc. Tôi đi bộ đến trường, lấy chân dí dí những cánh hoa dại ven đường cho nó tan ra thành từng mảnh nhỏ trắng muốn rời rạc rồi đút hai tay vào quần bước đi dưới hàng cây trơ trụi lá. Cạnh lạnh đầy nắng của sáng bình minh mùa Đông khiến tôi cảm thấy nhẹ bẫng và cô đơn. 

Tôi là người hoạt động sôi nổi ở Facebook, là một trang cá nhân luôn có nhiều người quan tâm, ngưỡng mộ và được nhiều sự chú ý. Còn ở bên ngoài, hơi buồn cười nhưng tôi nghĩ tôi là nhân vật không mấy quan trọng, ở lớp đôi khi tôi phải tỏ ra hứng thú và luyên thuyên về vấn đề gì đó mà chính tôi cũng chẳng quan tâm để "khiến tôi trở thành một phần của tập thể". Nhiều lúc tôi nhập vai rất tốt, khiến chính tôi cũng tưởng rằng mình thật sự đam mê mấy vấn đề mà tụi ở lớp hay bàn tán. Nhưng đôi khi tôi cũng thấy mình trượt quá xa và chẳng biết mình đang nói gì hay làm gì.

Tôi vẫn hiền hòa với tụi bạn trong lớp, và chăm chỉ đăng những status trên Facebook và chăm chỉ trả lời bình luận của mọi người, những mối quan hệ giúp tôi tạo một vỏ bọc hòa nhã cho bản thân nhưng chính tôi lại chẳng hề quan tâm đến. 

Tối nay, tôi đã bỏ lại những thứ đó để đến mọi thành phố khác, một đất nước khác để bắt đầu lại mọi thứ theo cách tồi tệ nhất. Nhưng quan trọng hơn cả, tôi bỏ lại Tiểu Trinh, người con gái duy nhất tôi để tâm đến trong guồng quay những nhân vật trong cuộc sống của tôi. 

Tên Facebook của tôi là Minh Sang, đáng lẽ nó là San, nhưng tôi lại đặt nhầm là Sang, tôi thích mặt trời, từng có người nói tôi chính là mặt trời lấp lánh trong tim ai đó, nên tôi là Minh San!

* * *

Tôi tình cờ gặp Tiểu Trinh vào một khuya mùa đông cách đây gần một tháng, trong một group tâm sự trên Facebook. Tôi tham gia vào group cũng chỉ để xem mọi người đau khổ, thật lạ, khi nhìn thấy có người khác đau khổ hay buồn phiền về điều gì đó, tôi lại thấy tâm trạng của tôi tốt hơn. Khuya ấy cái lạnh khiến tôi trùm kín đầu và lướt Bảng tin trong tẻ nhạt, rồi tôi bắt gặp Tiểu Trinh, chị đăng một bức ảnh chụp màn hình, tôi không nhớ rõ nội dung là gì, chỉ nhớ rằng nó nói gì đó về việc có một mối-quan-hệ-không-tên. 

Hơi buồn cười, tôi thích chị ngay từ lần đầu tiên đó. Tôi thường ít khi chủ động nhắn tin làm quen với người khác, đặc biệt là người khác giới, vì tôi sợ có thêm nhiều mối quan hệ khi mà các mối quan hệ của tôi đang ngày càng trở nên rối răm. Để tôi đoán, trong mắt chị lúc ấy tôi chỉ là thằng nhóc kém hơn chị hai tuổi không hơn không kém. Chị thậm chí còn không thèm trả lời tin nhắn tôi. Tôi thậm chí đã nghĩ mình thật sự nhàm chán.

Một ngày gió lớn, gió bên ngoài thật sự lớn, Tiểu Trinh chủ động nhắn tin cho tôi. 

Mọi thứ tiến triển rất nhanh, cho là tốt đẹp thì cũng đúng là vậy, trên mức bạn một chút, nhưng còn rất xa để có thể chạm mức tình yêu. Tôi chưa thấy bác sĩ nào như chị cả, bác sĩ chọn nhầm mạch của bệnh nhân, bác sĩ trực đêm ăn cả tá đồ ăn vặt. Lúc này tôi mới nhận ra, bác sĩ không hẳn phải là thiên tài hay kĩ năng phán đoán bệnh tình xuất chúng, bác sĩ chỉ cần có lòng thương người là được. Tiểu Trinh, tôi nói vậy không phải là nói chị không có tài năng, ít ra ngay từ lần đầu chị cũng đã đoán được tôi thích chị. Quả thực Tiểu Trinh rất có tài "đoán", có thể làm bác sĩ giỏi.

Chị có nhiều người theo đuổi, nhiều người trưởng thành và thành đạt trong cuộc sống. Tôi theo đuổi chị, tôi không có gì ngoài việc kém chị hai tuổi, vài con chũ trong câu chuyện ngôn tình tôi viết và con tim đang đánh lô tô trong lồng ngực. Việc chị có nhiều người theo đuổi khiến tôi thực sự để tâm, thật lòng mà nói, nói là chị trưởng thành, nhưng tính tình vẫn là con nít, nhiều lần tôi phải vừa cười vừa sợ điện thoại rơi vì kiểu người trưởng thành một mà con nít mười, vì chưa trưởng thành như thế nên tôi sợ, những lời sến súa, thật sự sến súa bên dưới mỗi tấm ảnh chị đăng, không biết những lời có khiến con tim của Tiểu Trinh rung động hay không, nhưng mà con tim của tôi đã rung động, rung động theo kiểu ghen. Mỗi lần nhận ra bản thân mình đang ghen, tôi lại thấy buồn cười, kiểu buồn cười chua chát ấy, ghen chỉ dành cho những cặp đôi đang yêu nhau, không dành cho những mối tình hờ! 

* * *

Tôi thích nhìn cách Tiểu Trinh uống hồng trà, thích nhìn cách Tiểu Trinh nấu những món ăn. 

Tiểu Trinh thích uống hồng trà, thích uống hồng trà nhưng lại uống lục trà. Cái thứ đồ uống đơn giản mà rất khó để có thể pha chế sao cho ngon. Giống như cách tôi nhìn Tiểu Trinh, nhìn thì rất dễ nhưng rất khó lại gần, khó lại gần theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. 

Tiểu Trinh thích lắng nghe câu chuyện về cả ngày của tôi? Tôi đoán vậy, tôi thường kể cho chị nghe những câu chuyện...

Những câu chuyện nửa vời.

Không đầu không cuối.

Tiếng khóc cười.

Nó đều xuất phát từ thế giới nội tâm bé nhỏ sâu thẳm.

Tôi nhận ra bác sĩ không chỉ biết mỗi việc băng bó, mổ vá cho bệnh nhân, mà bác sĩ còn giỏi chịu đựng và... biết lắng nghe.

Lắng nghe và giữ cho riêng mình.

Ngày trước tôi nghĩ, tình một hướng thật sự rất buồn. Nó cứ như cái dằm ngọ ngoậy trong lòng. Nên thổ lộ tình cảm của mình đến họ, dù bị từ chối vẫn hơn cứ âm thầm thương, âm thương ghen, âm thầm đau lòng!

Có lần tôi hỏi Tiểu Trinh, việc một mai không còn nói chuyện với nhau nữa thì sẽ như thế nào? – " Nếu thế chi bằng không nói chuyện ngay từ bây giờ"

Tiểu Trinh trả lời dứt khoát, tôi lại nghĩ Tiểu Trinh như vậy thật tốt, có thể mạnh mẽ như vậy, sau này không có tôi bên cạnh, Tiểu Trinh sẽ không buồn lâu rồi nhanh chóng quên đi tôi như ăn một bữa cơm ngon vậy. 

Cuộc sống này luôn gặp phải những chuyện bất ngờ, có lúc làm mình vui, có lúc làm mình đau lòng vô cùng. Thế nhưng đừng xem chuyện đau lòng đó là gánh nặng, mà hãy nghĩ mình vẫn còn may. Nặng lòng chính là khi mình gặp phải những chuyện còn đau hơn thế nữa.

Tôi cảm thấy nặng lòng. Công ty của ba phá sản, tình trạng gia đình cũng vì thế mà xuống dốc không phanh. Gia đình lại tiếp tục li tán. 

" Nếu ở lại tiếp tục theo đuổi Tiểu Trinh bằng những lời văn hoa mĩ có cánh và không thể nào có thực, sớm muộn con cũng sẽ mất Tiểu Trinh, rồi dù có thành công, cũng là chuyện chia tay một sớm một chiều.

Nếu con quyết định tiếp tục theo học đàng hoàng, ngày con về nước, trở thành một người thành đạt. Đấy là con sẽ có một bờ vai vũng chãi, Tiểu Trinh, con có thể lo lắng cho nó cả đời."

Đại khái vào một buổi tối, ba tôi nói như vậy. 

Đến hôm nay tôi lại nghĩ, nếu tình yêu được đền đáp đó không phải là tình yêu thật sự mà chỉ là sự thương cảm nhất thời, còn trong lòng họ vẫn âm thầm nhớ hình bóng khác thì so với việc yêu đơn phương vẫn hạnh phúc hơn. Rất nhiều.

Phật lại nói, tình yêu đôi khi chỉ là chuyện của một người. Yêu thương họ hết lòng để tròn chữ duyên. Sự đáp đền không còn là điều đáng nhắc đến, chỉ cần đến cuối cùng không nuối tiếc là được.

Yêu vì mong được yêu lại là con người,

Yêu chỉ để yêu là thiên thần.

Anh không phải là thiên thần, nhưng tôi đang học trở thành thiên thần.

Vậy nên, tôi quyết định đi. 

" Kết thúc nào là đẹp nhất?"

" Là không có kết thúc."

" Vậy, mãi là hai đường thẳng song song, đừng cắt nhau. Như thế sẽ hay hơn phải không?"
Gần tới giờ bay, tôi ngồi giữa bốn bức tưởng với chiếc bánh hạnh nhân và ly sữa nóng, nghe nhạc của Vera Madsen, chầm chậm.

Tôi vẫn thích những điều chầm chậm. Thế giới này vội vã quá rồi.

Cũng có thể lafhy vọng, cũng có thể là thất vọng, có thể là chờ đợi, cũng có thể là hụt hẫng. Tất cả đều diễn ra trong sự điềm tĩnh.

Hoặc, không gì cả.

Tôi vẫn thường thấy ở chính mình nhiều lúc như thế. Không phải vô cảm.

Chỉ là muốn vứt bỏ, mọi thứ. 

Nhưng nhờ có Tiểu Trinh, tôi đã không làm vậy.

* * *

Đến khi trở về, tôi nghe tin Tiểu Trinh cưới chồng, cưới người con trai 25 tuổi

Chị sẽ mời tôi, nhưng chị mong sẽ không gặp tôi ngồi ở bàn tiệc

Chị gửi tôi một thiệp mời, nhưng không phải thiệp cưới.

Chị mặc soiree màu tím xanh nhạt, chị thích màu này.

Cử hành lễ hôn trong thánh đường.

Bó hoa tay cầm được kết từ rất nhiều cúc dại.

Đứa con đầu lòng nhất định sẽ đặt theo tên tôi chọn.

Khó có thễ dễ chịu, nhưng cô nhất định sẽ làm được. Làm được tất cả những điều tôi đã muốn có được. Vì Tiểu Trinh của tôi thích hạnh phúc, nên đây sẽ là điều hạnh phúc nhất!

...

Có những mối quan hệ, đôi lúc nghĩ lại thấy buồn cười. Buồn trước, cười sau. Vừa cười, vừa đau lòng cho phút này...

" Kết thúc đẹp nhất là không có kết thúc. Phải không?"