Trầm
{a city of readers}
Write your blog / story here    { Log in  / Register }
Trầm

Đừng luyến tiếc cho quá khứ, đừng lo lắng cho tương lai. Hãy sống tốt nhất cho hiện tại

02/13/2018 19:28:31

4684-words | 23.42 min read

Trầm: Xương Rồng Cô Đơn

  • 569
  • 349
  • 0

Những nhánh gai xương rồng thấp thoáng qua bóng anh. Tôi thấy trên nó vẫn đọng lại những giọt nước li ti, lóng lánh trên nhánh gai mỏng manh.

- Em đã tưới nước cho nó đúng không? – Anh lên tiếng hỏi những không hề quay lại.

- Em đang mơ phải không? – Tôi hỏi anh.

Anh lắc đầu:

- Anh không biết, nhưng có thể lắm. Mọi thứ đều có thể, nhưng anh thì đã chết. Nó là thật...

Anh có trở nên nhợt nhạt, co quắp thân thể sau khi chết không? Gương mặt trắng nhách và hai hốc mắt có trở nên đen ngòm không? Thâm tâm tôi không nghĩ nhiều đến những chuyện đó, như có một sức mạnh to lớn đã bóp nghẹt hay dìm chết chính những ý nghĩ đó trong làn nước đen thẫm.

Chỉ duy nhất một điều, anh đang ở đây và còn rất nhiều điều tôi cần anh giải đáp.

- Anh có nhớ em không? – Tôi buột miệng hỏi.

- Em muốn biết thật không? – Tôi nghĩ anh đang cười khẩy.

Tôi im lặng gật đầu. Anh cũng gật đầu. Tôi muốn tiến tới, nhưng có một thứ sức mạnh đáng sợ đã kìm nó lại. Một bức vách vô hình và tôi chỉ có thể nói mà thôi.

- Lúc nào đó anh sẽ đưa em theo chứ? – Tôi nhìn anh gần như tuyệt vọng.

- Anh không biết nữa...

Anh nói và bắt đầu đứng dậy. Chuyển động nhẹ nhàng và lanh lẹ như một con mèo. Tôi cảm giác như anh sẽ bay là là khỏi mặt đất lúc nào chẳng hay. Tôi thoáng sợ hãi. Nỗi sợ hãi lan nhanh như ngọn lửa cháy trên cánh đồng khô hạn.

- Anh rất vui vì em đã chăm sóc cây xương rồng này. Chỉ vậy thôi.

Anh quay đầu lại cùng thứ ánh sáng mạnh hắt đột ngột vào căn phòng. Tôi cố căng mắt nhìn xem một nửa gương mặt anh trông thế nào, nhưng thứ ánh sáng mạnh đó khiến tôi đau nhói, theo phản xạ tự nhiên tôi nhắm tịt mắt lại. Bất giác, dòng ánh sáng đó co lại, như bị bóp méo bởi một sức mạnh ghê gớm nào đó. Mọi thứ quanh tôi bắt đầu sụp xuống như một cái hố đen...

* * * 

Thi thoảng tôi lại rất nhớ anh khi vô tình nhìn thấy được một bóng lưng, một tiếng cười, một cử chỉ - mà tôi từng nghĩ nó thuộc về bản thân mình.

Thi thoảng, tôi lại rất nhớ cách chúng tôi từng yêu nhau, nhớ hạnh phúc lẫn nỗi đau mà tình yêu đem lại. Nhớ lúc ngây dại nằm kề bên, lặng im nghe nhịp thở. Nhớ lúc cả hai niềm nở suy tính về tương lai, nhớ cái nắm tay của những ngày cùng nhau thức giấc.

Tôi còn nhớ một buổi sáng thức giấc, tôi nhớ rằng anh đã không còn ở bên...

* * *

Hai ngày  trước ngày sinh nhật, Như Ngọc gửi lên Instagram tấm hình được chụp trong lúc mãi bấm điện thoại, trên người bận vội cái đầm lên cho bạn hình dung phom dáng và độ hở hang của nó tới mức nào. Mấy con bạn bình luận nói hở quá, eo mỏng dánh vầy chỉ Như Ngọc mới cân được cái đầm. Những người khác ồn ào dậy sóng...

1 9 2 1 Club tối nay đông hơn mọi ngày. Như Ngọc đẩy cánh cửa xoay bước vào bên trong, tiếng nhạc, tiếng chào mời, tiếng ồn ào, đèn mờ nhấp nháy, Như Ngọc quyến rũ mọi ánh mắt của cánh đàn ông... Một ly, hai ly... 

Tối qua Như Ngọc không biết cô uống bao nhiêu ly, cũng không nhớ mình về nhà bằng cách nào, "Chắc mình không say lắm!", Như Ngọc chép miệng vì nhìn xuống phần dưới cơ thể, chiếc đầm tối qua đang nằm trên chiếc ghế sofa đối diện, trên người Như Ngọc là bộ đồ nỉ mà cô chắc chắn trong tủ đồ của mình, không có một bộ đồ nào như vậy...

Khuôn mặt của cô chuyển từ ngạc nhiên, rồi tối sầm, đột nhiên biến sắc khi nhìn quanh phòng một lượt, đây không phải phòng của Như Ngọc, càng không giống bất cứ căn phòng ở khách sạn nào!

" Cốc cốc... cốc" Tiếng gõ cửa làm Như Ngọc định thần trở lại, miệng lắp bắp

- A..i.. Ai đ..ó? Ai đó? – Như Ngọc hai tay thủ sẵn hai chiếc gối, chỉ chờ con quái vậy ngoài cửa tiến vào là hai chiếc gối kia không cánh mà bay!

"Cạch", cửa phòng mở ra, trước mặt cô là chàng trai với mái tóc nâu hạt dẻ, đôi mắt xanh âm yếm nhìn Như Ngọc, khuôn mặt góc cạnh đang ngẩn ngơ, đôi môi mỏng nhếch lên cười nhẹ, nhìn Như Ngọc

- Ngọc, đây là bữa sáng, bàn chải và khăn tắm tôi mua tối qua để ở phòng tắm. Đồ ăn sáng tôi để trên bàn. 

Như Ngọc vẫn cầm chặt hai chiếc gối, "Tên này, người ta nói trai đẹp chỉ toàn sát nhân quả thật không sai, bắt cóc người ta rồi lại còn chuẩn bị cả khăn tắm, bàn chải, nguy hiểm! Tên này cực kì nguy hiểm." Cậu ta chỉ kịp để bữa sáng trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, tức thì hai chiếc gối bay thẳng đến chỗ cậu, tiếp theo Như Ngọc lao thẳng đến, bao nhiêu ngón đòn Judo cô đều tung thẳng lên người cậu, không hề nương tay...

* * *

- Tối qua Em uống hết 3 chai Whisky, quậy nát cả 1 9 2 1. Đến khi tan quán, em vẫn còn nằm đấy, miệng lẩm bẩm Đan gì gì đó liên tục. Em nôn hết cả sàn nhà, báo hại tôi phải dọn đến gần sáng. – Nói đến đây, Sam xoa xoa tay vết thương mà Như Ngọc gây ra ban sáng. -  Bỏ công chuẩn bị bữa sáng cho em, lại còn bị cho hạ knock out trong tích tắc. Em thật... – Sam nhăn mặt khi Như Ngọc dán băng gạc lên mặt, thật sự làm người tốt không dễ.

- À mà, Đan là người yêu em?... Ááááááá – Như Ngọc tì mạnh tay lên vết thương của Sam – Đauuuuuuuuuuuuuuuu! 

- Xong rồi đó, chuyện khi sáng... Tôi xin lỗi! 

Như Ngọc bỏ bông băng xuống, nhìn thẳng vào mắt Sam. Đến một ngày, khi đột nhiên vang lên cái tên quen thuộc nào đó, thật tâm chỉ cầu mong họ luôn hạnh phúc. Đó là bình yên!

- Vậy còn bộ đồ tôi đang mặt trên người thì sao? 

Đột nhiên Như Ngọc nhắc đến chuyện này, mặt Sam đỏ ửng lên, làn da trắng mịn của cậu không có chỗ để che giấu đôi má đang đỏ ửng lên

- Chuyện... Chuyện... Chuyện đó...

Sam bỗng dừng lại, nhìn thấy hai giọt nước mắt đang lăn dài trên khe mắt Như Ngọc...

" Như Ngọc? Em khóc?"

* * *

Sam bắt đầu công việc Bartender ở 1 9 2 1 đã vài tháng, nhưng tối qua là lần thứ hai cậu gặp chuyện buồn cười đến vậy. Buồn trước cười sau...

1 9 2 1 không phải là nơi tụ tập của lứa tuổi thanh thiếu niên. Không có tiếng nhạc deejay, không có tiếng violin của Lara St. John, không có tiếng piano của Gabriel Faure',  lại càng không có chất nhạc day dứt cảm xúc của Umebayashi. Một bản tam tấu, hòa tấu âm lượng thấp nhất có thể, cũng không. Có lẽ, 1 9 2 1 lập ra không chỉ để uống rượu, mà còn để uống cả khoảng không im lặng mà người ta đã cố nén chúng thành một viên dạng tròn nhỏ đặt trong lòng ngực. Chỉ đợi đến khi bước vào đây rồi thả chúng vào rượu... và nhấm nháp dần nữa mà thôi.

1 9 2 1 có một thứ mà không có một nơi nào khác có được, đó chính là sân khấu, sân khấu này không dành để hát, mà sân khấu này dành để những con người đang có "viên nỗi buồn" khó tan trong lồng ngực, lên sân khấu, vừa nhấm nháp từng chút ly rượu, vừa chậm rãi kể về hình dạng, vị đắng của "viên nuỗi buồn" ấy!

Một người đàn ông ước chừng đã ngũ tuần bận bộ Suit đen bước vào 1 9 2 1, đi ngang qua Sam, gọi một chai Buckler rồi bước lên sân khấu, nốc một hơi dài, tay mân mê điếu xì gà Cuba. Xoay thuốc luồn qua khe hở năm ngón tay như xoay bút bi. Cứ sau mỗi lần như thế sẽ có tiếng thở dài... Điếu thuốc không cháy, nốc cạn chai Buckler, người đàn ông châm điếu xì gà trên tay, riết một hơi dài... Ông mở cuốn sổ đang cầm trên tay... Ông bắt đầu đọc...

" 20/10/2016, tôi gặp em trong buổi văn nghệ ở trường, tôi thích em ngay từ lần đầu tiên ấy.. Răng khểnh, tính cánh mạnh mẽ, giọng ca trầm bổng, vút cao lên như loài chim xứ lạ!

20/07/2017. Sau thời gian dài theo đuổi, em đã chấp nhận làm bạn gái tôi. Em cho tôi biết mùi vị của tình đầu. Tình yêu là điều ngọt ngào như thế nào... Được quan tâm người mình yêu, được người mình yêu quan tâm. Điều đó thật tuyệt!

06/01/2018. Tôi và quen quen nhau đã sáu tháng. Trong sáu tháng, em muốn chia tay tôi ba lần cùng với n lần em chặn tôi trên các trang mạng xã hội.

07/01/2018. Là ngày sinh nhật của tôi và em. Tôi đã nghĩ việc sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với nhau, là duyên trời sắp đặt cho tôi...

06/02/2018. Em tránh mặt tôi. Bạn bè tôi bảo, em đang qua lại với người yêu cũ! Quen em sáu tháng, em đi chơi với tôi chưa được sáu lần. Nhưng tối hôm qua, em đi chơi với người yêu cũ. Quần áo giày dép, em và người yêu cũ đều là đồ đôi, đến cả chiếc mũ còn là đồ đôi! 

Những cái ôm đã không còn ấm áp... Cái hôn không còn đê mê... Không còn ngọt ngào!

07-08-09-10/02/2018. Em cố tránh mặt tôi. Tôi chỉ muốn cùng em giải quyết một lần. Cùng lắm là nói một câu chia tay cho nhẹ lòng. Giải thoát cho cả hai? Em đang giam giữ tôi trong sự tuyệt vọng, giày vò, nhìn em hằng ngày cười vui với người khác... Lối thoát nào cho tôi đây em?

11/02/2018. 

Em là giấc mộng mâu thuẫn mà tôi kì vọng, là cơn gió tôi bắt được nhưng lại chẳng thể ôm vào, là ly rượu tôi muốn uống như lại sợ say!

Tôi đã tìm thấy lối thoát cho bản thân!"

Đọc đến đây, người đàn ông gập cuốn sách lại, cố ngăn hai dòng nước mắt... Ông mặt bộ Suit đen, hôm nay ngày 11, là đám tang con trai ông!

* * *

Đêm hôm qua, đã quá 12 giờ, một cô gái bận chiếc đầm hở eo đầy quyến rũ bước vào 1 9 2 1, phong thái lạnh lùng, đôi mắt sáng chất chứa bao vì tinh tú, bước từng bước thẳng đến sân khấu bên kia. Đi ngang qua Sam, cô gọi một Whisky, cô bước lên, nốc một ngụm lớn Whisky. Tay trái cầm chai rượu, tay phải cầm micro, cô bắt đầu kể...

Như Ngọc du lịch đến Crotia trước ngày sinh nhật cô,cô từng yêu một người, một người cực kì sâu đậm… Kể về ánh mắt rặng rỡ hơn cả sao Hôm trên trời đang ganh tị nhìn hai đứa. Những cánh hoa sữa nép mình trên những ngọn cây cao tít tỏa ra mùi hương dịu dàng trong đêm, ướp thơm cả khu phố đang yên giấc. Giận hờn bỗng chốc theo gió quyện vào hương hoa và trở thành những cảm xúc ngọt ngào đong đưa giữa không gian trong vắt. Như Ngọc tựa cằm trên vai anh, lí lắc bảo: “Anh chàng lắm trờ, hái hoa sữa cho em đi…” 

Nói đến đây, Như Ngọc khóc nấc lên, Sam dìu Như Ngọc xuống bên dưới, cô còn kêu thêm chai Whisky thứ ba, mọi người đã về hết, cô vẫn ngồi đó, miệng lẩm bẩm, "Đan, anh là đồ khốn!", Sam nhìn Như Ngọc, cậu chỉ biết lắc đầu! 

Sam lắc đầu không biết đêm nay cậu đi đâu về đâu. Lắc đầu, cậu cõng Như Ngọc về căn hộ của mình. Đã quá nửa đêm, cậu còn phải đánh thức chị gái bên nhà hàng xóm để thay giúp bộ đồ cho Như Ngọc...

" Cục nợ! Đây chính là cục nợ! "

* * *

- Mọi chuyện là vậy đó. – Sam cười nhẹ, tay cậu xoa nhẹ hai hàng mi của Như Ngọc.

- Thật... Thật chứ? – Như Ngọc đã không còn khóc, đôi mắt nâu tròn xoe ngước nhìn Sam.

- Em nhìn tôi có giống người xấu không? Nào, đứng dậy. Hôm nay xem như em không cần bản đồ, tôi sẽ là bản đồ cho em? – Sam nháy mắt, kéo Như Ngọc đứng dậy khỏi sofa. 

Hai người đến tiệm Kuilvet ăn sáng, nhìn ra dòng sông bên ngoài, cối xoay gió đang xoay dưới từng đợt gió nhẹ mùa đông... Đi dạo dưới bên vỉa hè dưới mái vòm của nhà thờ xanh ngắc...

Sam có điện thoại, cậu nói với Như Ngọc là cậu phải đi trước... Bỏ rơi lại Như Ngọc giữa thành phố rộng lớn này. Gió mùa đông thổi lá bay xào xạc, phút chốc cô không thấy Sam đâu nữa!

Là điện thoại của Như Ngọc, điện thoại cô có tin nhắn. Là Sam... Cậu ta gửi địa chỉ nhà cho cô. Giữa cái Dubrovnik rộng lớn này, Như Ngọc không thể đi lạc được. Dubrovnik là thiên đường du lịch, nhưng mùa này không có nhiều khách du lịch đến đây, chỉ có Như Ngọc, cô đến đây để ôm trọn thành phố này vào lòng. Từng miếng gạch, từng lát đá ở đây đang dẫn Như Ngọc trở lại những năm tháng xa xôi trước đó!

Như Ngọc trước đây không thể nhìn thấy được! Đúng, không thể nhìn thấy có nghĩa là bị mù! Nhưng cô không cảm thấy bất hạnh, cô có một người yêu thương cô hết lòng, chăm sóc cô hết mực...

Ngọc thương Đan! Mỗi tối trước khi chào nhau đi ngủ, cô thường bảo: "Em thương anh". Những hôm anh đi làm về mệt, cô luôn muốn ôm anh vào lòng, bóp vai cho anh ấy và khẽ thủ thỉ vào tai: "Em thương anh". 

Ngọc thương những buổi sáng sớm trời rét căm 10 độ, có người vẫn dậy sớm hơn đến đón cô đi ăn sáng, kéo tay cô cho vào trong túi áo khoác rồi hỏi: "Có lạnh không em?". 

Ngọc thương của mùi mồ hôi sau lưng áo giờ tan tầm, có người mải miết tan làm phóng xe về nhà với cô, đón cô đi khám mắt, vừa mệt, vừa lạnh cũng không một lời kêu ca.

Ngọc thương cái tính kiên nhẫn đến kì lạ của Đan, bao lần cãi nhau ầm ĩ do cô vô lí, 

mà vẫn nhất quyết ở lại với tôi, đợi cô bình tĩnh lại sẽ xoa mái tóc mượt mềm mại của cô và nói: "Ngoan nào, ra đây với anh"...

Thế giới xương rồng cần có hoa... Thế giới của Như Ngọc, cô cần Đan!

Mắt của Như Ngọc được chữa khỏi, khuôn mặt đầu tiên mà cô muốn nhìn thấy chính là Đan. Đôi tay đầu tiên cô muốn nắm chính là đôi tay của Đan. Cô muốn vuốt ve đôi hàng mi của Đan, muốn bù đắp cho những tháng này hậu đậu, cực  khổ, Đan vẫn kiên nhẫn ở lại bên cô! 

Có một người duy nhất để thương và nhớ. Có một người duy nhất để khóc và đau. Có một người duy nhất để mãi mãi không thuộc về nhau nhưng cũng chẳng thể nào quên được. Có một người như thế, âu cũng là một phước phần cho riêng mình - dẫu có là phước phần đớn đau...

Như Ngọc lại càng không có được người như thế… Từ khi nhìn thấy được mọi chuyện trên đời, Như Ngọc chưa bao giờ thấy được hình bóng người thương! 

* * *

Sam về nhà, nhìn thấy Như Ngọc nằm co ro trên ghế sofa, mắt nhắm nghiền... Như Ngọc đã ngủ, nhìn kĩ hơn một chút, có thể thấy hai vệt nước mắt đã khô trên đôi gò má ửng hồng. 

Cậu ngồi phịch xuống bên cạnh Như Ngọc, nhìn Như Ngọc ngủ say, đôi mắt của Như Ngọc khi sáng chất chức đầy nỗi buồn như xoáy sâu vào tim gan của Sam...

"Như Ngọc? Sao em lại khóc?!"

...

Sam chuyển đến thành phố này cũng đã gần nửa năm, cậu chưa từng yêu ai là người thuộc về thành phố này, cũng không có bất kì người bạn nào ở nơi đây nên suốt những năm tháng tuổi trẻ vừa qua dù muốn hay không thì cuộc sống của cậu vẫn phải trải qua trong sự cô độc. Từ đi ăn, café, đi chơi cho đến xem phim và tất cả những hoạt động khác. Từng phút từng giây một, cậu dần mặc định cuộc sống của cậu là phải như thế. Những thứ người ta làm với nhau thì Sam sẽ phải làm một mình.  

Ở lâu trong cái sự cô đơn mới thấy mệt mõi và buồn chát đến nhường nào. 

Buổi sáng, chuẩn bị bữa sáng, pha cốc café nhấp một mình hoặc tạt vào một quán nào đó có cửa kính nhìn ra đường để nhâm nhi cóc café cho đỡ phần cô lẻ.

Buổi trưa dằng dặc cũng một mình nhai hạt cơm khô khốc. 

Đáng sợ nhất là đêm về. Khi thành phố ngả dần xế tà, đèn đường bắt đầu bật lên là bao nhiêu suy nghĩ trăn trở cứ thế cuộn tròn mà xoáy vào lòng. Bạn bè cũng có vài ba người, đủ loại mà đôi lúc lại thấy sự hụt hẫng trong lòng.

Nhưng thật sự thì Sam vẫn luôn buồn và cô đơn. Nhiều khi ra ngoài và nhìn thấy những đôi đang yêu nhau, cậu cũng chạnh lòng khi nghĩ về những ngày tháng trước, những ngày mà cậu cũng có một tình yêu đẹp như thế. Cậu quan sát, rồi dần bị ám ảnh và mong muốn mình cũng có được cái nắm tay, những cái ôm, nụ hôn...

Cần một người, chỉ cần một người mà là cả thế giới!

Sam gục đầu lên ghế sofa, kéo lại cái chăn của Như Ngọc, nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô... Sam dần chìm vào giấc ngủ...

Có người từng nói, "Em thích xương rồng". Sam thầm nghĩ hóa ra hai người có điểm chung. Sam tặng em chậu xương rồng nhỏ, xương rồng nở hoa màu cánh sen. Hoa nở rộ khi nắng vừa lên, tàn dần sau khi nắng nhạt và tắt lịm sau mười giờ tối. Hoa rất bé, em so tay vào chỉ bằng đầu ngón tay út... Em nói "Chỉ bằng thế này thôi này, bé như thế giới của chúng mình, thế giới của xương rồi chỉ có hoa, thế giới của em và anh có gì nhỉ? Em có anh, còn anh có ai?"

Em dặn đừng chạm mạnh tay cũng đừng ghét bỏ, bởi chúng là loài nhạy cảm. Mỗi cái gai "sắm" lên mình là một vết thương, gỡ ra thì thêm lần đau nữa, nên chúng tận dụng vết thương để tự vệ chứ không có tình làm đau ai.

Ba em có tìm đến gặp Sam!

- Hôm ấy cậu nhớ gọi cho nó, nó muốn nhận được lời chúc phúc từ cậu!

* * * 

Sam giật mình tỉnh giấc, thấy trên người mình chính là cái chăn của Như Ngọc, cậu không thấy Như Ngọc đâu cả...

Bước ra ban công, cậu thấy Như Ngọc đang ngồi thẫn thờ nhìn ngắm mấy cây xương rồng của Sam trên bậc thềm.

- Đẹp không? – Sam mĩm cười vỗ nhẹ vai Như Ngọc, khẽ ngồi xuống chiếc trường kĩ đã ngã màu, bên cạnh Như Ngọc.

- Hóa ra nhà anh còn có nơi đẹp thế này, xương rồng đẹp quá! – Như Ngọc khẽ mĩm cười, tay vân vê mấy cái gai nhỏ trên hàng cây xương rồng.

Sam chuyển tới thành phố này được sáu tháng, cứ một tuần đi qua là bậc thềm sau nhà thêm một chậu xương rồng. Xương rồng không còn nở hoa, thậm chỉ đầy gai, gai có ngòi nhọn hoắc.

Cậu đặt thêm vài chậu hướng dương gần đó, treo thêm trên giàn vài chậu dạ yến thảo. Để sau mọi cố gắng xương rồng vẫn không thấy mình nở hoa thì sẽ nhìn ra thế giới bên ngoài, nếu bản thân không thể sinh ra niềm vui thì có thể mang hạnh phúc xung quanh về tạo niềm vui cho chính mình. Sam đếm những ngày đông trôi qua trên đầu ngón tay... 

Sam mua thêm chậu xương rồng nhỏ, có hoa màu cánh sen và gọi cho em, nghe em cười hạnh phúc... Như hoa xương rồng khi bắt được nắng!

Em từng hỏi Sam, thế giới của xương rồi chỉ có hoa, thế giới của em và anh có gì nhỉ? 

...

Thế giới của xương rồng chỉ có hoa, thế giới của hoa cần thêm nắng... Đặt xuống bật thềm sau nhà, từ đó cậu không còn chăm sóc cây xương rồng nữa! 

Sam khẽ thở dài, thế giới này thật lớn!

* * *

- Sam, tôi đói! – Như Ngọc nhăn mặt nhìn Sam, đánh thức cậu khỏi cơn mơ đầy ấp hình bóng trong quá khứ. 

Sam mĩm cười âu yếm nhìn Như Ngọc, kéo tay Như Ngọc xuống phố...

Sam dắt tay Như Ngọc leo lên bức tường cổ Dubrovnik bao quanh thành phố này. Leo lên bức tường này là cái buộc nhất trong những điều bắt buộc. Đứng trên tương thành, Sam nắm tay Như Ngọc nhìn xuống độ đẹp chết người của khu phố cổ.

Tường thành dài hai cây số. Sam nắm tay Như Ngọc đi bộ với gió thổi qua tai, tận mắt nhìn những điều đã biến Dubrovnik thành hòn ngọc của Crotia... 

Sam nắm chặt tay Như Ngọc, nhìn thẳng vào đôi mắt nâu của cô, Sam nói rõ từng chữ một...

- Như Ngọc, tôi hi vọng em có thể cất bớt tổn thương trong lòng, đừng mãi buồn bã như vậy. Tôi đau lòng...

- Anh... Anh? – Như Ngọc ngạc nhiên nhìn Sam, đôi mắt nâu căng ra hết mức

- Nếu có thể, tôi mong tổn thương của em hãy để mình tôi chịu được rồi. Tôi không muốn cô gái tôi thương gồng mình lên trước mọi chuyện! Như Ngọc, em có thể cho tôi...

Sam chưa kịp nói hết câu, Như Ngọc đã giật tay mình lại khỏi bàn tay của Sam, cô quay đi một mạch ngược hướng hai người vừa đi,  khỏi Sam...

Như Ngọc ngồi một mình trước ban công, ngắm nhìn cây xương rồng! 

Như Ngọc sợ những nỗi buồn. Sợ mỗi khi nỗi buồn ập đến cô lại không biết bám víu vào đâu và làm sao để thoát ra, dù nỗi buồn với cô, chẳng phải điều xa lạ. Cảm giác quẩn quanh với nỗi buồn vây kín, khiến Như Ngọc cảm thấy nghẹt thở, chỉ muốn phá tung lên tất cả. Như Ngọc không sợ cô độc, nhưng lại sợ nỗi buồn vô cùng!

- Xương rồng! Tao chẳng biết tại sao tao buồn thế này! Trái tim hình như loang lổ từng chút một mà tao chẳng cách nào lấp đầy. Mà lấp đầy như thế nào ấy nhỉ? Khi mà tao còn chẳng giải thích được cảm giác nhói tận tâm can, mà khuôn mặt thì không được phép thả lỏng mọi cảm xúc... Hình như nó đập ngày càng nhanh, như theo âm điệu của từng bông tuyết rơi bên đường. Từng chút, rơi xuống nhưng chính tao đang tự đào một cái hố và bước tự do rơi vào đấy. Tao không cứu mình được, mình sa đà không lí trí vào cái hố đen ấy mà chẳng buồn mở mắt đi tìm chút ánh sáng len qua hàng lông mi... Tao buồn! 

Như Ngọc nhìn cây xương rồng, xoay chậu xương rồng một vòng, Như Ngọc ngạc nhiên khi thấy dòng chữ khắc lên trên thân chậu...

" Đan ! " 

Như Ngọc ngạc nhiên đưa hai tay che miệng! Đây chẳng phải là chậu xương rồi đôi mà Như Ngọc tự tay lựa, rồi nhờ người bán hàng khắc tên Đan lên thân chậu hay sao(?)

Bên dưới chậu xương rồng, là một mẫu giấy, còn mới, giống như chỉ vừa được đặt vào ngày hôm nay...

" Thế giới của anh rốt cuộc cũng chỉ quẩn quanh bên những người đã bên anh, và những người đã quên anh..."

Hai hàng nước mắt lăn dài, thì ra, người bên cạnh cô, người trước mắt cô, chính là Đan, chẳng trách...

Như Ngọc lau vội rồi nhìn xuống bên dưới lề đường, con đường phủ đầy tuyết trắng...

Sam mĩm cười ngước nhìn Như Ngọc, hai tay đang cầm bánh kem, Như Ngọc nước mắt lấm lem, có thể nhìn thấy mười chín cây nến...

Bỗng, chiếc xe ô tô mất lái... Băng ngang qua! 

Tuyết xung quanh nhuộm một màu đỏ của thẫm. Người Như Ngọc bê bết máu, hai tay cô ôm chặt Sam, đôi mắt cậu nhắm nghiền. Nhịp thở chỉ còn thoi thóp. Như Ngọc ôm Sam thật chặt! Chỉ sợ nếu cô chỉ cần buông lõng một chút cũng có thể để Sam biến mất khỏi tay cô thêm một lần nữa!

Tuyết đẫm màu máu!

Như Ngọc đẫm màu máu!

Xương rồng vốn quen khô cằn!

Nay cũng tuôn huyết lệ! 

* * *

Mỗi ngày Như Ngọc đều nhớ anh hai lần, sau khi mở mắt và trước khi khép mi. Cuộc đời mỗi người chỉ cần có một người nhớ mình đến thế, chính là may mắn... Như Ngọc gần anh như vậy, đó là may mắn. Như Ngọc gần anh như vậy, lại không nhận ra anh. Đấy là ý trời...

Năm nay, sinh nhật em, là Valentine, thành phố ảm đạm này cũng trở nên nhộn nhịp hơn hẳn, cả con phố rực rỡ ánh đèn còn đường xá tấp nập người qua kẻ lại nói nói cười cười. Dường như vào ngày này, các đôi tình nhân không ngủ nữa!

* * *

Bóng người con gái ngồi lặng lẽ ngắm bức ảnh cố nhân, sống lưng thẳng tấp, rèm mi dài buông xuống đôi mắt chẳng nhìn thấu được tâm tư, dường như sâu trong đôi mắt ấy thấp thoáng bóng nước, lại dường như toàn là một màu đen thăm thẳm không có điểm tận cùng.

Ngón tay thon dài như đang khẽ run rẩy nhẹ nhàng lướt trên bia đá lạnh lẽo một cách thành kín và đầy nhung nhớ. Lưu luyến si mê như đang vuốt ve gò má người mình yêu.

Khắp không gian rộng lớn thoang thoảng mùi khói nhang dìu dịu.

Một nhành yến dạ thảo nằm cạnh chậu xương rồng còn vương sương đêm được nằm trên nấm mộ, tiếp đó, từng bông tuyết trắng chầm chậm rơi xuống, vương trên những cánh hoa tươi.

Vở kịch tình yêu vụng về như vậy, anh cũng muốn diễn trước mặt em! 

" Anh yêu xương rồng, anh yêu em nhiều lắm, em biết. Sau này em thay anh yêu xương rồng nha? Ở một nơi khác, sẽ có một xương rồng khác thay em yêu anh! Đan!" 

Người con gái nọ siết chặt chậu xương rồng có khắc chữ Như Ngọc, để những cây gai nhọn hoắc cắm sâu thẳm vào lòng bàn tay mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười buồn.

Hoa nở để tàn. Người gặp để rẽ ngang

Trầm, 14:00 09/02/2018