Thanh Tuyền
{a city of readers}
Write your blog / story here    { Log in  / Register }

không có gì là đúng hay sai cả

01/20/2018 03:59:16

928-words | 4.64 min read

Nốt ruồi trên xe bus

  • 216
  • 81
  • 0

Nốt ruồi trên xe bus

Xììì cánh cửa xe bus mở ra, lạnh lẽo bước lên là một cô gái, dù chưa bao giờ được nhìn trực tiếp nhưng linh cảm của tôi cảnh báo rằng đây chắc chắn là một cô gái rất dễ thương xinh xắn. 

Sáng nào cũng vậy, có một cô gái cũng đến trường bằng chuyến xe bus như tôi, cả chuyến đi tôi chỉ nghĩ mọi cách để tiếp cận cô ấy, tôi quan sát cô ấy mỗi ngày, dần dần tôi đã trở nên quan tâm đến cô ấy bởi vì ... nốt ruồi đằng sau gáy của cô ấy, chuyện chả có gì lạ nếu không có một sợi lông dài ngoằng mọc ra từ cái nốt ruồi nhỏ xinh đó. "Muốn nói với cô ấy ghê", mỗi ngày, mỗi ngày tôi phải kiềm chế cái cảm giác thèm khát được nói chuyện đó với cô ấy, nhưng tôi không có can đảm.

Kétttt xìì cánh cửa xe bus lại mở ra, cô ấy lại một lần nữa bước xuống và đàn người chen lấn lại ập lên. Tôi nắm chặt thanh chắn trên xe bus cúi đầu xuống, nghiến răng thở dài "hôm nay vẫn không nói được". 

Không nên nói những điều liên quan đến cơ thể con gái, đó là điều cấm kỵ không bao giờ được phép phạm phải, hơn ai hết tôi thấu hiểu điều đó dù mục đích tốt hay xấu cũng không được. Hôm nay, tiếng xe cộ xung quanh vẫn ồn ào như thế, cô ấy vẫn lạnh lẽo lặng im như thế, "Chắc không được đâu" tôi nghĩ: "Nếu có thằng nào đến và nói nốt ruồi ở gáy cậu có sợi lông chắc chắn mình sẽ nuốt sống nó, cô ta sẽ nghĩ thằng này bị gì vậy? theo dõi mình à thật bệnh hoạn" mọi chuyện sẽ diễn biến vô cùng tệ hại. Ngày mai tôi sẽ không đi xe bus nữa dù bằng cách này hay cách khác thì đây chắc chắn là lần cuối cùng tôi gặp cô ấy. 

“Không được tôi phải nói với cô ấy”, một giây phút vô thức cơ thể tôi tự động đến gần cô ấy, với tay bám lấy tay cầm gần chỗ cô ấy, tôi như tìm kiếm điểm tựa cho đôi chân mình, “Vụt” tiếng chiếc xe bus đi ngược chiều mạnh mẽ lướt qua cuốn theo những ý chí trong tôi cùng với gió mạnh. 

“Chết rồi chết rồi mình đứng gần cô ấy quá” chân của tôi run lên không còn chút sức lực, chỉ cần ai đó chạm vào tôi lúc này thôi cũng sẽ khiến tôi gục xuống, mồ hôi lạnh toát ra từ đầu xuống chân khiến tôi không còn lý trí, “không thể, không thể” tôi khóc lóc “cứu tao với Nguyễn Văn A, Nguyễn Văn B ơi, cứu tao chúng mày ơi” tôi gọi tên mấy thằng bạn thân cầu cứu chúng nó trong suy nghĩ nhưng chúng nó không có ở đây để cứu tôi, đúng là mấy thằng bạn đểu trong lúc tao đang nguy khốn thì chúng mày đang vui vẻ ở chốn khỉ nào vậy? 

Trong ánh mắt nhòe đi vì nước mắt tôi lại nhìn vào cái nốt ruồi đó. Không phải rất lạ sao, lông trên nốt ruồi đó mọc quá dài vậy tại sao không chăm sóc nó? Không có ai chỉ cho cô ấy biết sao? Không có ai nói gì hết sao? Không có bất cứ ai ĐỂ nói cho cô ấy biết sao? Không ai sao? Có thể cô ấy… “rất cô độc”. Sợi lông trên nốt ruồi sau gáy là bằng chứng cho sự cô đơn của cô ấy. Cô ấy không có ai ở bên để quan sát cô ấy? không ai cả! Kétttt xìì cô ấy bước xuống cánh cửa xe bus một lần nữa mở ra rồi đóng lại, chỉ khác là lần này:

“Chờ đã!” cô gái quay đầu lại nhìn lần đầu tiên tôi được nhìn thẳng vào mắt của cô ấy thật đẹp quá đi đôi mắt ngơ ngác nhưng không hề che giấu nổi nỗi u sầu đượm buồn trong nó cô lặng im chờ đợi một điều gì đó. Tôi đã ở đó không còn vì ham muốn ích kỷ của bản thân nữa, cái sợi lông trên nốt ruồi đó cần bị loại bỏ, cho dù cô ấy có đá bay đầu mình đi chăng nữa. Tôi bắt đầu thở dốc, nhịp tim đập mạnh mắt nóng ran còn các bộ phận khác thì như biến khỏi thế giới này. Lấy tay mình chỉ vào gáy bản thân:

- Có sợi lông trên nốt ruồi ở chỗ này

Tôi chờ đợi một cú tát, một cái nhìn khinh bỉ kinh tởm, hay bất cứ cái gì khủng khiếp hơn cũng được đó là thứ mà tôi xứng đáng phải nhận. Nhưng không cô ấy mở to đôi mắt khuôn mặt xấu hổ pha chút sốc nhẹ, vỗi vã đưa tay lên gáy che và rồi lại e dè bỏ tay xuống. Cô bé ngẩng đầu lên rồi cười rất tươi, tôi chưa bao giờ được thấy một tiếng cười trong trẻo đáng yêu đến vậy trong cuộc đời. 

- Cảm ơn nhé

Cô bé nói xong rồi lặng lẽ bước đi, còn đứng đó bất động nhìn về vị trí của nụ cười đó rất lâu, rất lâu mặc cho gió thổi là là mái tóc, như vậy câu truyện về một thằng ngốc nghiêm túc về một điều ngu ngốc đã kết thúc.